Tin tức

[Chuyện nhà Asahi #11] Người giáo viên năm xưa và cuộc hội ngộ bất ngờ với học trò tại Phương Đông Asahi

24/03/2026
Thanh Tâm

Có những cuộc gặp gỡ tưởng chừng rất tình cờ, nhưng lại đủ sức gợi lên cả một miền ký ức. Với bà Nguyễn Thị Được - cựu giáo viên Trường THPT Xuân Đỉnh, hành trình đến với Phương Đông Asahi không chỉ là khoảng thời gian nghỉ ngơi, chăm sóc sức khỏe, mà còn mang đến một cuộc hội ngộ bất ngờ với người học trò năm xưa. Khoảnh khắc ấy khiến bà nhận ra rằng, sau bao năm tháng, tình cảm thầy trò vẫn âm thầm bền bỉ và ấm áp như thuở ban đầu.

Gắn bó với nghề giáo trong những năm tháng gian khó

Ít ai biết rằng, hành trình của bà Được với nghề giáo bắt đầu từ chính mái trường mà bà từng theo học. Sau khi tốt nghiệp, bà quay trở lại Trường THPT Xuân Đỉnh để giảng dạy môn Lịch sử. Chồng bà cũng là đồng nghiệp trong trường – một thầy giáo dạy Toán. Hai vợ chồng cùng chung một lý tưởng giản dị nhưng sâu sắc: gắn bó với bục giảng, với học trò và với ngôi trường thân quen.

Những năm tháng ấy, nghề giáo còn nhiều vất vả. Đồng lương ít ỏi khiến cuộc sống gia đình không tránh khỏi những lúc thiếu thốn. Bà Được vẫn nhớ như in năm 1976, khi sinh người con trai thứ hai, nhà chỉ có gạo tem phiếu, gạo hẩm, bà phải giã gạo thành bột để nuôi con nhỏ.

Thấy hoàn cảnh khó khăn của cô giáo, bà con trong xóm cũng chính là phụ huynh học sinh đã nghĩ ra một cách rất tinh tế để giúp đỡ. Họ sang “vay” gạo của bà, hôm sau mang gạo mới, gạo ngon sang trả lại. Đó là cách họ khéo léo chia sẻ khó khăn với người thầy mà họ kính trọng, bởi bà Được nhiều lần từ chối nhận sự giúp đỡ trực tiếp.

Nhắc lại câu chuyện ấy, bà vẫn rơm rớm nước mắt. Với bà, đó là tình làng nghĩa xóm, là sự trân quý mà phụ huynh và học trò dành cho người thầy trong những năm tháng gian khó. Thậm chí, có những học trò hoàn cảnh khó khăn, bà còn dạy thêm hoàn toàn miễn phí.

Có lần, khi được một cơ quan báo chí hỏi: “Tại sao trong những năm tháng khó khăn, nhiều người bỏ nghề dạy học mà thầy cô vẫn lựa chọn gắn bó với nghề?”, hai ông bà đã trả lời rất chân thành: “Với chúng tôi, nghề giáo không chỉ là một công việc mà còn là sứ mệnh gắn với tình người, với tình thầy trò và với sự trưởng thành của bao thế hệ học sinh. Dẫu có vất vả, thiếu thốn, nhưng niềm vui khi nhìn thấy học trò trưởng thành, nên người luôn là động lực để thầy cô tiếp tục đứng lớp. Nếu được làm lại, chúng tôi vẫn sẽ chọn bám sát với nghề dạy học mãi mãi.”

Khi mái trường vẫn là một phần ký ức không thể rời xa

Dù đã rời bục giảng nhiều năm nhưng trong lòng bà Được, Trường THPT Xuân Đỉnh vẫn luôn là nơi lưu giữ những kỷ niệm sâu sắc của cả một chặng đường gắn bó với nghề giáo. Bởi vậy, mỗi khi nhà trường có dịp đặc biệt, bà vẫn cố gắng thu xếp để trở về, gặp lại những đồng nghiệp cũ và các học trò năm xưa.

Năm 2024, khi trường kỷ niệm 65 năm thành lập, dù vừa trải qua tai biến và việc đi lại không còn thuận tiện, bà vẫn quyết tâm trở về. Với bà, đó không đơn thuần là một chuyến về thăm trường, mà còn là dịp để tìm lại những ký ức thân quen của một thời đứng lớp.

Niềm vui tuổi già khi đến với Phương Đông Asahi

Hiện, bà Được sống cùng gia đình con trai tại Tây Hồ. Trước khi đến với Phương Đông Asahi, ban ngày bà thường ở nhà cùng giúp việc, đi dạo quanh khu phố, tối đến con cháu đi làm, đi học về lại cùng nhau quây quần trong bữa cơm gia đình.

Xuất phát từ mong muốn mẹ có thêm người bầu bạn, đồng thời cũng yên tâm hơn khi sức khỏe của mẹ được theo dõi thường xuyên, các con đã đăng ký gói dưỡng lão bán trú tại Phương Đông Asahi. Khoảng thời gian ở đây mang đến cho bà Được một nhịp sống mới: vui vẻ, rộn ràng và nhiều kết nối hơn. Mỗi ngày, bà lại có dịp trò chuyện, giao lưu cùng các ông bà cư dân, tận hưởng những phút giây thư giãn trong không gian xanh mát và nhận được sự chăm sóc tận tình từ đội ngũ nhân viên.

Bên cạnh đó, những buổi sinh hoạt CLB tại Phương Đông Asahi như tập dưỡng sinh, chơi cờ, cắm hoa, đọc sách hay các hoạt động giao lưu văn nghệ cũng mang đến cho bà thêm nhiều niềm vui.

Bà đặc biệt thích cảm giác được ra ngoài gặp gỡ mọi người, cùng ngồi trò chuyện, chia sẻ những câu chuyện đời thường. Với bà, niềm vui tuổi già đôi khi chỉ đơn giản là được gặp gỡ bạn bè đồng niên, được nghe tiếng cười nói rộn ràng và cảm nhận sự quan tâm ân cần từ mọi người. “Vào đây rất vui vì các ông bà già được gặp nhau, được hỏi han, chia sẻ câu chuyện cùng nhau. Các cháu nhân viên ở đây vui vẻ, nhiệt tình và tận tâm lắm,” bà Được chia sẻ. Chính sự thân thiện, gần gũi ấy khiến bà cảm thấy thoải mái và yên tâm hơn khi trải nghiệm dịch vụ tại Phương Đông Asahi.

Cuộc hội ngộ bất ngờ với học trò năm xưa

Điều khiến bà Được xúc động nhất trong những ngày trải nghiệm tại Phương Đông Asahi chính là cuộc gặp gỡ hoàn toàn bất ngờ với học sinh đang làm việc tại đây.

Trong đám đông của sự kiện tại Phương Đông Asahi, chị Hoa Lê bỗng sững lại khi nhận ra người cô giáo chủ nhiệm năm xưa. Niềm vui hiện rõ trên gương mặt, chị xúc động giới thiệu với mọi người xung quanh: “Đây là cô giáo chủ nhiệm 3 năm cấp 3 của mình. Thật vui và an tâm khi cô đang ở đây!”

Không chỉ có chị Hoa Lê, tại Phương Đông Asahi, bà Được còn có dịp gặp lại một người học trò khác là chị Nguyệt Anh. Gặp lại cô giáo sau nhiều năm, chị Nguyệt Anh không giấu được sự bồi hồi: “Ngày xưa đi học, cô nghiêm nhưng rất tình cảm. Những lời cô dặn ngày đó, đến giờ em vẫn nhớ. Không nghĩ có ngày lại gặp cô trong hoàn cảnh đặc biệt như thế này.”

Những câu chuyện xưa dần được nhắc lại, từ những giờ học trên lớp, những kỷ niệm thời học sinh cho đến những lời dặn dò thân quen của cô giáo năm nào. Tất cả như chưa từng phai nhạt theo thời gian.

Đối với bà Được, đó cũng là một niềm hạnh phúc rất đặc biệt. Sau cả một đời đứng trên bục giảng, điều khiến người thầy cảm thấy ấm lòng nhất có lẽ chính là khoảnh khắc được học trò nhận ra, nhớ đến và dành cho mình sự trân trọng như thuở ban đầu.

Những câu chuyện đẹp tiếp tục được viết tại Phương Đông Asahi

Ở tuổi xế chiều, điều khiến con người ta hạnh phúc đôi khi rất giản dị: được sống trong sự quan tâm, được gặp gỡ bạn bè và đôi khi là những cuộc hội ngộ bất ngờ với những người từng gắn bó trong quá khứ. Và Phương Đông Asahi tự hào là nơi lưu giữ và tiếp nối những câu chuyện đời đầy ý nghĩa ấy.

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Được không chỉ là câu chuyện của một cư dân đơn thuần, mà còn là hình ảnh đẹp của một thế hệ nhà giáo tận tâm, sống nghĩa tình và luôn được học trò trân quý, nhớ thương.